Hiển thị các bài đăng có nhãn Diary. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Diary. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Chạy đuổi cơn mưa

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-Này...Chờ tớ với, mưa thế này thích thật.
-Ừ, mưa lớn quá...Có lạnh không hả? Tớ đang đuổi theo cơn mưa đây này...
Nhạt nhòa, chiều mưa tỉnh lẻ 2 đứa nhóc đạp xe lòng vòng quanh lòng phố nhỏ. Phố thân quen, xíu xiu nhưng cũng đủ để 2 đứa thỏa thuê trong cái giá lạnh của những giọt mưa đầu mùa, chúng chạy đuổi nhau cho đến lúc môi tím đi vì thấm lạnh mới chịu vào hiên trú mưa chia nhau trái bắp mua vội.
-Chú, ăn bắp nướng với tụi con cho vui.-Chú, sao chú lại ở đây một mình? Chú cũng thích mưa sao?
Đang ngắm mưa tôi không trả lời mà chỉ mỉm cười đáp lại chúng...Ừ phải, mình cũng thích mưa cũng những cơn mưa đầu mùa thế này tuổi thơ trôi qua êm đềm trong vắt như những hạt mưa đang tí tách, rơi rơi từ mái hiên vắng.
Học nhà trẻ ngày nào cũng về muộn nhất, chỉ còn 2 cô trò ngồi chờ mẹ. Bầu trời xám ngắt như kéo thời gian dài lê thê... Từ xa, dáng mẹ vội vã như chấm bi lớn dần, lớn dần trong niềm vui của ku nhóc chờ mẹ. Cũng con đường này ngày xưa ngồi sau chiếc xe đạp cà tàng mẹ chở. Bầu trời như nhỏ xíu lại sau lưng áo mẹ những câu chuyện trường lớp cứ thế tuôn ra
-Mẹ biết không? Hôm nay Bin được cắm cờ đỏ lên bảng đó. Chỉ có 3 bạn được cắm thôi.
-Mẹ ơi, lúc trưa Trúc nhóc cắn Bin, còn ăn cả phần sữa chua cô phát của Bin nữa nhưng Bin không méc cô vì bạn Trúc nhóc khóc xấu lắm....
- Sắp tới nhà rồi phải không mẹ, con đường gạch đỏ dẫn vào nhà mình nè, hàng râm bụt lướt thướt trong mưa nè.
Rồi ngôi nhà mái lá cũng hiện ra thân quen ấm cúng. Cha cũng đã về đang đánh vật với con cá trong bếp nói vọng ra
- Mẹ ku Bin đã về đấy à? Hai mẹ con ướt hết rồi, lạnh lắm không?
- Bố ku Bin cũng ướt hết thế kia rồi, thôi để đó mẹ Bin làm cho.
Một loáng, mâm cơm nóng hôi hổi với canh chua, cá kho tộ đã được dọn lên. Cả nhà lại quây quần bên mâm cơm, Ku Bin lại có dịp khoe bố được cắm cờ, chuyện bạn Trúc nhóc.Màn đêm buông xuống, lại mưa, bố đi trực ca đêm. Bên ngọn đèn dầu leo lét mẹ ngồi đan, ku Bin cuộn len cho mẹ nghe mẹ kể chuyện ngoài quê rồi chuyện cổ tích. Ngày xửa ngày xưa...
Có một cậu bé ham chơi không vâng lời mẹ. Cậu buộc đuôi mèo vào đuôi chó làm chúng chạy đổ cả mâm cơm. Mẹ cậu trong lúc tức giận đã la mắng, sẵn tính ngỗ ngược cậu bỏ nhà đi nhiều ngày liền. Một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua... lúc này cậu bé cảm thấy đói, khát... Khi ấy cậu bé bỗng nhớ đến mẹ và ước gì có mẹ bên cạnh bây giờ, có mẹ thật hạnh phúc biết bao! Rồi cậu tìm đường về nhà để được sà vào lòng mẹ, được mẹ âu yếm, chăm nom...
Nhưng khi cậu quay về nhà và tìm mãi, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu nữa mà chỉ thấy trước sân nhà mọc lên một loài cây lạ... Thì ra trong khi cậu bỏ nhà đi, người mẹ ở nhà trông ngóng con đến mỏi mòn, cạn khô dòng nước mắt vẫn không thấy con quay trở về, rồi bà ngã quỵ trước sân nhà và hoá thân thành một loài cây có tán rộng cho bóng mát như muốn che chở, mang làn gió mát cho con trong những trưa hè oi ả. Quả của loài cây này cũng thật đặc biệt, mũ của loại quả này có vị chát, lợ như dòng sữa vú, cùi màu trắng có vụ ngọt thanh, còn hình dạng của quả trông no tròn như bầu vú của mẹ. Người ta đặt tên cho loài cây đó là cây vú sữa và mỗi lần thưởng thức loại quả này người ta thường nhớ đến hình bóng người mẹ hiền của mình. Mẹ dù mất vẫn luôn hướng về con, vẫn dành những gì tốt nhất cho những đứa con thân yêu...
Len lén quẹc nước mắt, trong tiếng mưa đêm, ku Bin ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của mẹ.

Tiếng sấm đì đùng, hai đứa nhóc đã tụm lại một góc chơi trò thả thuyền từ khi nào. Vẫn mưa, tiếng piano... Góc đường bên kia, một cô nhóc tóc bím đang lướt phím bên khung cửa sáng đèn. Ngày xưa, Trúc nhóc cũng tóc bím, gần nhà hai đưa lũm chũm đi học lớp 1,Trúc nhóc có một cái ô màu hồng xinh ơi xinh, nhóc Bin thì có một cái áo mưa bé tí hin màu xanh mẹ mua cho vào đầu năm học. Ku Hùng Mập thì có một cái áo mưa màu xám, 2 đứa vẫn lén nói nó giống con cá mập. Một hôm, Hùng mập chặn đường 2 đứa giật ô hồng của Trúc nhóc, con nhỏ khóc ta nói...Ku Bin ngày thường hiền đến lạ bất ngờ xông vào Hùng mập. Không wánh được cái nào còn bị xô té chèm bẹp, lấm lem hết quần áo. Về nhà, ba Trúc nhóc cấm Trúc nhóc không được chơi với tụi Hùng Mập và cả Bin. Hai đứa buồn hiu, từ cửa sổ nhà mình nhóc Bin vẫn lén nhìn Trúc nhóc chơi Piano bên cửa sổ trên lầu. Trúc nhóc ở cao quá mà Bin và tụi nhóc lại ở xóm nhà lá lụp xụp thì sao chơi với nhau được. Mưa như xóa nhòa tất cả. Mưa đã tạnh, dòng người lại hối hả trở về mái ấm của mình sau một ngày tất bật, bon chen với miếng cơm manh áo. Riêng ta lại bỡ ngỡ những bước chân quay về
chốn cũ. Nửa lạ, nửa quen...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ừ thì...miệng cứ bảo hết những cơn mưa

Sao trong lòng....mưa cứ hoài rĩ rã

Rồi đông sang cứ ngỡ lòng buốt giá

Nhưng tim thì ấm mãi một hoài mong


Ừ thì...chất chứa những ngóng trông

Mưa ký ức sẽ không là vô nghĩa....

Mưa thả trôi khổ đau về một phía

Để biết mình còn đó những yêu thương.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Thử lửa và bị cháy lai quần

Hình chỉ manh tính chất "minh quạ

Đang hơi bị buồn vì vụ văn nghệ văn gừng ở cơ quan. Sao mình làm việc gì cũng ko như ý, ko gặp trục trặc này cũng gặp vướng mắc khác. Khi làm bất cứ việc gì nhận được sự cổ vũ động viên sẽ là nguồn động lực rất lớn và tạo cảm hứng cho bản thân, mình đã gom góp những động viên dù rất nhỏ, có khi ko được nói ra để cố gắng, gạt bỏ những khó chịu về thái độ kẻ cả, những thiên vị không dành cho mình để vì cái chung, vì cái không phải là nghĩa vụ của mình và cả vì muốn chứng minh với bản thân là mình làm được.
Hận cái lúc chứng minh điều đó mình lại 1 lần nữa vấp lỗi. Đã tự trách bản thân sao ko làm được trò gì ra hồn nhưng nghĩ lại có khi nào mình đặt ra mục tiêu quá cao, muốn kết quả quá hoàn hảo nên khắt khe với bản thân ko? Vì có ai nói gì tới cái lỗi đó đâu, thậm chí còn khen ở những điểm khác. Lại nhớ tới câu chuyện chấm mực trên tờ giấy trắng, mình đang chú tâm tới chấm mực mà không quan tâm tới xung quanh là cả một khoảng không tinh khôi. Không phải đang tự an ủi mà thực sự sau chuyện này mình mới nhận ra dù không hoàn hảo nhưng đã cố gắng thì không việc gì phải tự trách mình, chỉ nên lấy những chấm mực không mong muốn để nhắc nhở mình lần sau sẽ chú tâm để làm tốt hơn...
Nhìn nhận vấn đề xong thấy thoải mái hơn rồi, thanks chị U, bé H đã khen tiết mục của mình... Tự tin những lời khen này là thiệt chứ hok phải an ủi... :))) (Trình độ tự sướng kèm tự kỷ của mình đã đạt mức thượng thừa :))))
Một lần thử thách nhỏ, tuy bị thất bại và nhục với bản thân chút chút nhưng cũng phải nhìn nhận đã ít nhiều có ích cho mục tiêu bảo trì lại con người mình :D

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

Cuối tuần rồi, đầu tuần này

Cuối tuần trước tính đi đầm sen nước mà mắc 3 cái đám cưới. Cuối tuần rồi tính đi bù mà cũng vỡ kế hoạch, vậy là ở nhà sơn được gần chục thanh hàng rào.


Buổi trưa, quởn quởn biểu nhỏ em làm món chè chuối. Ngon vô đối... :))





Kế hoạch ĐẦM SEN NƯỚC vẫn to be continue...

Sáng thứ 2 dậy sớm chào cờ. Chạy như con điên trên đường. Lạng lách, leo lề tới cơ quan vừa kịp lúc để nghe Quốc ca và Sacom ca. Chiều 5h, đồng hồ vừa đánh cái beng là vội vàng gập laptop bỏ vô cặp chạy zìa. Có cái hẹn lúc 5h30 để xài cái coupon Mua chung mua từ trước tết. Ta nói... gần 500k, vô đó bị chém thêm 120k mà kết quả thì không như quảng cáo. Quảng cáo 10 phần kết quả chắc được 1,2 gì đó. Thui kệ, đỡ đc miếng nào hay miếng đó, an ủi cái là xin được số điện thoại của em nha sĩ...khe khe... biết đâu sau này được free... ha ha...
Đường về trời mưa lắc rắc, lo bay cho nhanh ko thui ướt chèm nhẹp (Còn kịp ghé mua 2 bịch súp cua chống đói). Về tới nhà vừa đúng lúc mưa làm một cái "xào" (Đứa nào mà hỏi mưa một cái "xào" là trên trời mưa xuống một cây sào hả? là kao wanh' bầm mỏ à)... Hên dễ sợ... :))
Hai anh em mỗi người một tay chuẩn bị bữa cơm tối đạm bạc. Trời mưa, cơm trắng nóng khói nghi ngut, thịt kho xà bấu đậu hũ thiệt mặn. Bún cuốn thịt luộc tôm chua, canh rau bồ ngót... Bắt dã man...






Kết thúc tháng 3, mở đầu tháng 4 bằng 1 ngày đầu tuần cũng dìu dịu...

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Weekend

Cứ một tuần lại có 2 ngày cuối tuần (Chắc lun)...đây là 2 ngày mong chờ nhất trong tuần nhưng nếu có vụ vote "ngày iu thích nhất trong tuần" thì mình sẽ spam vote nhiệt tình cho ngày thứ 6. Vì sao ư? vì sau thứ 6 sẽ là thứ 7 và sau thứ 7 sẽ là chủ nhựt...đơn giản zị đó.
Ngày thứ 6 là ngày mình sẽ nhiệt tình tu bia nhất, lắc điên cuồng nhất, chơi tới bến nhất với một điều kiện: sáng t7 hok phải đi làm... cũng có chút éo le ngang trái heng...
Cả tháng nay kiêng nhậu gòi. Bị cái bịnh ác nhơn cái gì bác sĩ cũng cho ăn mà hok đc uống...gụ. Ăn chơi nhảy múa mà không có bia bọt thì cũng giống như thịt chó không có củ riềng vậy đó... Cho dù ko thích bia bọt cho lắm... thề lun...
Nhờ vậy cuối tuần chay tịnh đã làm được 1 số việc sau:
- Đi coi film Rango hụt. Thấy mấy cái brochure đẹp đẹp xu 3 cái về làm cái đánh dấu sách...

- Kiếm đc cây Harmonica, bắt đầu tập lại... Trình của mình đang ở mức kiếm cái note muốn thổi ở đâu trên cây kèn :)) Đang tập bài Chúc bé ngủ ngon...


- Rinh về một ôm sách và đã đọc được gần hết cuốn "Nguyên ơi!" kể về nghị lực phi thường trong một tháng chống chọi với căn bệnh ung thư máu của chú bé tên Nguyên. Dù lối văn kể chuyện không văn vẻ, chau chuốt nhưng tràn đầy tình yêu thương của một người cha dành cho đứa con yêu thương, ngoan ngoãn và đầy nghị lực đã rất cuốn hút và xúc động. Theo dõi diễn biến từng ngày của căn bệnh, nghị lực của Nguyên, những tình cảm mà cha mẹ Nguyên dành cho chú bé để soi mình trong đó. Lại thấy hình ảnh ba mẹ trong những lúc mình bệnh, thấy bản thân thật không bằng một chú nhóc cấp 2, thấy thương ba mẹ nhiều hơn.

- Cưa đc thêm 2 thanh hàng rào trong số 40 thanh phải cưa. Mua được thêm hũ sơn trắng, 5 thanh gỗ dầu để kết cái đống thanh đó lại. Kế hoạch làm cái hàng rào trắng có vẻ còn pending dài dài he he...

- Làm được cái giàn trên mái nhà cho cây Quỳnh Anh nó leo lên mà ko bị quéo...
- Tưới được cái vườn quéo quắt vì khát của mềnh.
- Hợp tác với nhỏ em làm được 1 hũ rượu khế, 1 hũ rượu sơri cây nhà lá vườn. Khế thu hoạch từ cây khế ngoài vườn, sơri thì mua thanh lý của pà bán dạo. Sẽ ngon lắm đây...khe khe...
- Giặt được một đống đồ, rửa được một đống chén, chừa lại cái nhà chưa lau... Chừng nào mới thoát cái cảnh nài đây... :(
- Thăm thằng nhóc con của vợ chồng nhỏ bạn (ý là hok có ruột rà gì với tui nha) nhân dịp nó tròn 1 tháng tuổi. Hai đứa đặt tên con phạm húy, phạm thượng và rất là shock... Thằng cha tên Gia Huy đặt tên thằng con tên...Gia Long. Được cái thằng nhóc quá cute, mới 1 tháng mà mắt to chà bá, mũi cao thẳng tưng, tóc nhiều mà đứng như xịt keo. Có tiềm năng thành hotboy, đầu xịt keo, nhiều em theo trong tương lai... :))

Có nhiêu đó việc đó mà không phải tuần nào cũng làm được. VD như sau:
Dự định cho cuối tuần rảnh tiếp theo sẽ là:
- Tiếp tục đuổi theo dự án "hàng rào gỗ màu trắng"
- Mua mực in, sửa lại cái máy in
- DIY một vài thứ

Nhưng Lịch cuối tuần sau:
- T6: tái khám
- T7: đi làm buổi sáng, chiều đi học
- CN: Biên Hòa chụp hình xí đú với vc ku Dũng
Cuối tuần sau nữa:
- T7 hoặc CN : đầm sen nước với mấy ku nhóc hàng xóm

Vậy là đủ hiểu rùi ha...